Giờ mới biết có những nỗi đau không thể chỉ khóc mà vơi.....
Giờ mới biết có những hạnh phúc không thể tìm thấy sau khi đã đánh mất......
Giờ mới biết có những thứ không thể quay trờ lại như lúc xưa......
Giờ mới biết thế nào là yêu....
Tôi yêu, tôi yêu, tôi yêu....
Tôi sẽ nói cả ngàn lần nếu điều đó mang em lại bên tôi.....
Tôi sẽ khóc cả biển nước mắt nếu điều đó mang lại ngày xưa ấy....
Tôi sẽ cười cả rừng hoa tươi nếu điều đó mang tiếng bước chân em lại gần phía tôi lẩn nữa.....
Tôi sẽ hạnh phúc nếu điều đó mang đôi tay ấm áp của em đặt nhẹ lên bờ má tôi ngọt ngào.....
Tôi sẽ yêu em như chưa bao giờ được yêu.....
Một bàn tay nhỏ bé đặt lên bờ vai ẩn giấu dưới những lớp áo vét đen cộm. Anh quay lại nhìn, một nụ cười thiên thần đang ngự trước mặt cô. Một cô bé tóc đen tuyền....
- Em muốn bao nhiêu?
- Em không làm việc ở đây...
- Thế tại sao em lại gọi tôi?
Nụ cười thiên thần vẫn ngự trị trên gương mặt dịu dàng của cô bé dáng vẻ hai mươi. Đôi mắt cô lấp lánh ngàn sao. Đưa tay hất nhẹ làn tóc ra phía sau, cô bé khẽ khàng nói:
- Em chỉ hát góp vui....
Người đàn ông mỉm cười quay đi, tay vẫn cầm cốc rượu Martini nguyên chất
- Nhưng em cảm thấy anh rất buồn...
Đôi mắt đằng sau gọng kính đen chạm phải đôi mắt thiên thần. Người đàn ông nhẹ cười.
- Em không làm việc ở đây, nhưng làm việc cho tôi được chứ?
Hai bờ má của thiên thần ửng hồng. Cô bé nhìn người đàn ông gật nhẹ đầu....
................................................................................
.....
Hai giờ sáng. Phòng 203. Ánh đèn vẫn mở. Căn phòng mờ ảo như được thắp nến. Thiên thần đang đứng trong bộ váy ngủ ngắn màu trắng như tuyết. Người đàn ông cở dần bộ áo vét ra rồi tiến lại gần thiên thần kéo nhẹ lớp voan mỏng trên vai cô bé thả xuống đất...
................................................................................
......
- Tôi từng yêu một người....
- Sao Thụy lại lấy người khác?
- Tôi làm khác được sao? Cô ấy bỏ tôi đi trong mưa. Ngày cô ấy đi, mưa cũng tầm tã như thế này....
Thiên thần nằm quấn trong chăn như một cô bé nhỏ. Người đàn ông ngồi trên ghế bành, tay rít thuốc. Khói thuốc bay lên cao, nhuộm bức tường trong một màu trắng đục rồi từ từ tan biến...
- Cô ấy thích chơi vĩ cầm. Trước khi cô đi, cô cũng hay đàn vĩ cầm trong trời mưa thế này. Tôi thích nghe tiếng đàn xen lẫn tiếng mưa rơi.
- Người ấy hay đàn bản gì cho Thụy nghe?
- Tiếng vĩ cầm trong mưa..
- Bài hát đó lâu rồi...
- Nhưng người ta vẫn hay đàn.. Cũng lạ, chơi bài Tiếng vĩ cầm trong mưa bằng vĩ cầm trong đêm mưa rơi......
- Nhưng Thụy yêu tiếng đàn đó....
..............................................................................
- Tôi phải về rồi.
- Thụy đi cẩn thận. Sẽ không còn gặp lại em nữa chứ?
- Sẽ tốt hơn nếu như vậy. Em cầm lấy.
Xấp tiền dày cộm màu xanh được đưa ra trước mặt cô gái bé nhỏ. Cô nhẹ nhàng đẩy trả lại.
- Em có làm gì được cho Thụy đâu. Hôm qua Thụy cũng chả làm gì em cả.
- Nhưng em giúp tôi nhớ đến cô ấy. Nhớ đến tiếng vĩ cầm mà cô ấy hay chơi...
Thiên thần cười mỉm rồi nhận lấy xấp tiền. Người đàn ông đi ra khỏi phòng, xuống lầu và biến mất.
Một ngày mới lại đến...
....................................................................
Tiếng vĩ cầm trong mưa Như tiếng hát ai bi thương Hát cho người ra đi Hát cho người ở lại
Bi ai
Bi ai
Tôi ngồi đây đàn vĩ cầm trong mưa Cơn mưa mùa hạ Để đêm về em lại gần bên tôi
Tiếng vĩ cẩm cùng giọng hát thánh thót vang lên. Người đàn ông ngỡ ngàng đẩy cửa bước vào. Thiên thần đang ngồi đó hát khi vợ anh đang nhắm mặt dịu dàng lướt cây vĩ cầm. Thấy bóng dáng người đàn ông, cả hai dừng lại. Người vợ nhìn anh mỉm cười. Cô gái bé nhỏ nhẹ nhàng xin phép rồi bước ra ngoài làn mưa đi khuất
- Em biết em không thể chơi bản này hay như chị ấy.
- Cô gái ấy đã nói với em những gì?
- Oh, cô ấy nói với em nhiều lắm. Cô ấy kể về người đã ra đi. Người ấy cũng hay thích chơi cây vĩ cầm như thế này. Bản Tiếng vĩ cầm trong mưa được chơi trong đêm mưa.
- Em không giận anh sao?
Người phụ nữ khóc. Người đàn ông ôm chầm lấy cô. Nước mắt cũng chảy dài trên khóe mắt người đàn ông.
- Anh không biết tên cô bé ấy. Cô ấy có nói với em không?
- Cô ấy bảo tên cô ấy là Hạ Thư
Tiếng vĩ cầm lại réo rắt vang lên, rơi vào không trung, rơi vào vô tận..
....................................................................
- Em tên gì?
- Em tên Hạ Thư
- Em đàn hay lắm. Có thể cho anh biết đó là bài gì không?
- Tiếng vĩ cầm trong mưa
- Tiếng vĩ cầm trong mưa được chơi bằng vĩ cầm trong đêm mưa. Hay nhỉ? Có thể cho anh một cái hẹn không?
Tiếng vĩ cầm trong mưa Như tiếng hát ai bi thương Hát cho người ra đi Hát cho người ở lại
Bi ai
Bi ai
Tôi ngồi đây đàn vĩ cầm trong mưa Cơn mưa mùa hạ Để đêm về em lại gần bên tôi
Bi ai
Bi ai
Tôi ngồi đây đàn vĩ cầm trong mưa Cơn mưa mùa hạ Để đêm về em lại gần bên tôi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét